Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Thiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngọn Đuốc Chơn Thiền







Ta tự mình thắp đuốc

Ngọn đuốc của chơn Thiền,

Không đảo điên hư vọng,

Qua Không TánhChân Như,

Qua "Tathà" - "Như vậy"

Khơi dậy trí vô sư.

 

Bằng ngọn đuốc chơn thiền,

Của như thật tri kiến,

Nhìn vạn pháp đang là

Trong không ta, không ngã

Làm phát huy ba lực:

Bi, Trí, Dũng hiên ngang.

 

Ba Cửa Thành Niết Bàn,

Ta vào tâm rỗng rang.

An trụ trong vô tướng,

Phiền não hết nhiễu nhương.

Chướng duyên hết cản trở,

Giấc mơ sẽ trọn thành,

Bi, Huệ đồng phát sanh.

Đủ duyên ta thừa hành,

Đời đời Bồ Tát Đạo,

Giáo hóa khắp quần sanh.

Học Thiền - Thơ Thiền

Sáng tối hai thời tập tọa Thiền,
Để cho Tâm Ý bớt đảo điên
Bước đầu học cách “Không Dán Nhãn”
Cùng với “Định Danh” cũng bỏ luôn!
Từ từ tập tiếp “Nhìn Trống Rỗng”
Công phu thực tập chẳng buông lung.
Dụng công cùng Quán, Chỉ, Định, Huệ
Tùy lúc tùy thời “Chỉ Biết” thôi...
Bước đầu “Như Thật” qua “Như Vậy”
Sao cho Ý mả không rong chạy
Miên mật dẫn trâu chạy về chuồng.
Hành thâm thần chú câu “Không ...... Nói”
Tập cho quán tính não tịnh an.
Đến lúc bát phong thành bất động
Nhìn đâu cũng thấy là “Không”... “Không”
Bốn bề trần cảnh đều “như vậy”
Đến đây tâm cảnh cũng “nhất như”,
Cuối cùng thể nhập “Chân Như Định”
Thực thi “Nhận Thức Biết Không Lời”
Bạn cùng “hơi thở” và “Giác Tánh”
Dẫn nhau về đến nhà Phật, Tổ...
Tuệ Trí sáng ngời chiếu mọi nơi...
Phổ độ chúng sanh không ngừng nghĩ
Ơn rộng sâu nhờ Thầy Thiền Chủ
Dày công xây dựng “Tánh Không Thiền”
Thành môn “Khoa Học Tâm Linh” mới
Dẫn dắt chúng sanh thoát biển mê,
Qua bờ giác ngộ cùng giải thoát
Lễ tạ ân sư đến muôn đời...



C.N.
Đạo Tràng Tánh Không Paris
(Trích từ Tập San Thiền Tánh Không số 6 năm 2011)




Ngôi Nhà Tâm Linh - Thơ


Sống trong biển ải trầm luân,
Nhìn qua, ngoảnh lại, tuổi xuân trôi vèo.
Ai ơi, dù cố chống chèo,
Biển đời, ghềnh thác vượt đèo khó qua.
Không sao thoát cõi ta bà,
Chỉ là cõi tạm, nhưng ta mê lầm.
Thỉnh thoảng lại hay trách thầm,
Trách than số mệnh tạo nhầm trái ngang.
Hoa quỳnh tối nở, sáng tàn,
Đời người một kiếp lang thang đi hoài.
Làm sao biết được ngày mai,
Đố ai biết trước tương lai thế nào?
Chúng ta nên hãy cùng nhau,
Chúng mình hẹn gặp đi vào nhà xưa.
Nhà xưa che chở nắng mưa,
Có Thầy, có bạn sẽ xua buồn phiền.
*****
Trên một triền dốc xa xa,
Chân Không Thiền Thất, ngôi nhà tâm linh.




Thân tặng các bạn Thiền sinh Bắc California
Như Thu


Đừng Nuối Tiếc - Thơ

Đừng say mê những gì đã có,
Bạc tiền, danh lợi do công khó,
Chỉ là phù du, tựa khói sương,
Đời nầy đây vốn đã vô thường.

Đừng say mê những gì đang có,
Chỉ là giả tạo, nên nhớ cho,
Nhà cao, cửa rộng như chiếc bóng,
Cỏi đời nầy đây vốn như không.

Đừng say mê những gì sẽ có,
Tương lai mờ mịt càng thêm khó,
Nghĩ ngợi chi, khiến tâm rối mờ,
Việc chưa đến, chẳng nên mong chờ

Thế cho nên:
Đừng nuối tiếc những gì sẽ bỏ,
Công danh, sự nghiệp chỉ ngoài thân,
Giữ sao cho tâm không luôn bận,
Buông thả nghĩ suy, chớ phân vân.

Có ai giữ được thân mình mãi?
Hình hài này luôn luôn biến đổi,
Thân ta chỉ là cát bụi thôi,
Thành, trụ, hoại, không, vốn sẵn rồi.

Con thầm nhủ: “Sẽ không nuối tiếc...”

Như Thu

Tâm Như Đất - Thơ


Trời xanh nắng chói chan,
Trên một mảnh đất hoang,
Cỏ mọc đầy tràn lan,
Đất không lời than van.

Nếu chia đất thành hai,
Bên này trồng hoa mai,
Bên kia trồng hoa lài,
Đất không lời than van.

Nếu chia đất thành ba,
Mảnh giữa anh xây nhà,
Hai bên chị trồng cà,
Đất không lời than van.

Này bạn hỡi:
Sống sao Tâm Như Đất,

Rồi từ đó:
Tâm Từ luôn trải ra,
Tâm Bi như biển cả,
Tâm Hỷ như một nhà,
Tâm Xả nên thả buông.

Được như thế:
Tâm bạn không dính mắc,
Thân bạn không bệnh tật,
Tâm, thân đều an vui.

Như Thu



Tâm Linh Rèn Luyện - Thơ


Cuộc đời luôn mãi nổi trôi,
Thời gian trôi mãi có thôi bao giờ?
Dù cho nuối tiếc mong chờ,
Vẫn không thay đổi, hững hờ lướt qua.
Chuyện xưa năm cũ gợi ra,
Đào sâu kỷ niệm xót xa, khóc, cười.
Thoáng qua một nửa đời người,
Tuổi đời chồng chất mấy mươi năm tròn.
Rồi đây sức khỏe hao mòn,
Tâm linh rèn luyện mãi còn cùng ta.
Chớ nên lo lắng chi xa,
Thả buông vọng tưởng, tâm ta an lành.
Muốn cho mọi việc chóng thành,
Ngày ngày quyết chí thực hành Thiền thôi.
Khi ta đi, đứng, nằm, ngồi,
Quán, Chỉ, Định, Huệ vun bồi tâm an.

Như Thu


Niết Bàn Đâu Xa - Thơ


Chúng ta hay thích mong cầu,
Cầu tiền, cầu bạc, lại cầu công danh.
Nếu như không được toại thành,
Tâm hay lo nghĩ loanh quoanh hàng giờ.
Đêm nằm còn lại hay mơ,
Một mình lội giữa biển bờ bao la.
Thế giới là cõi ta bà,
Chìm trong mộng ảo, khó mà thoát ra.
Muốn cho tâm được lắng yên,
Nên sống tỉnh thức, ưu phiền mà chi.
Chẳng nên nghĩ ngợi làm gì,
Hãy mau buông xả, tức thì tâm an.
Lục căn giảm dính lục trần,
Tham, sân, si, vọng dần dần biến đi.
Từ, bi, hỉ, xả, luôn ghi,
Niết bàn đâu có xa gì, phải không?

Con kính tặng Sư cô Triệt Như

Như Thu